Hôm nay, Thứ 4 17/06/26 11:39

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 19/09/19 15:18 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia: Thứ 5 19/09/19 15:12
Bài viết: 1
Đến từ: Hà Nội
Vào ngày thứ nhất tôi đi dạy, tất-tần-tật các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn và ghế gãy. tại một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống nền nhà. Nghe này, thằng ngu kia! Đứa nằm dưới hét lên. Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu! Mày đừng đụng vào nó, mày nghe tao chứ? Đứa ở trên hăm dọa.

Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. vào mức đó, giáo viên phòng cạnh bên ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, lặng lẽ và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy chính bản thân mình thật bất lực.

Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp các khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã tạo ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thì giờ với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là các thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.

Lặng người đi, tôi rơi chính bản thân xuống ghế và bước đầu tâm lý dõi theo tôi có nên trở thành giáo viên hay không. có lẽ rằng cách giải quyết cao nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố 1 năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đấy có ích hơn. "Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là nhân tố giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu. "Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng giữa những lớp phụ đạo vào ngày hè, và đa số khẳng định tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. đừng có phí thời gian với bọn này."

"Ý anh là sao?"

"Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. mình đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng tĩnh mịch và thao tác làm việc. nếu như chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi."
Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không hề nào quên được bức ảnh gương mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là các thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi ra quyết định tôi phải làm điều gì đó thật trẻ trung và tràn đầy năng lượng.

Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với đồng nghiệp của tôi chớ vào lớp tôi nữa. Tôi cần tinh chỉnh những đứa trẻ này theo một cách của tôi. Tôi trở lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ. "Đó là tên gọi của tôi," tôi nói. "Các em rất có thể nói cho tôi biết đó là gì không?" Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một chiếc tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. khá nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui miệng. "Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng xem khó. Khi tôi ban đầu đi học, tôi không hề viết tên của tôi chính xác. Tôi không hề xem chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng có lần là một "đứa ngu". giờ đây tôi vẫn còn đó cảm xúc được các âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của chính bản thân." "Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.
"Vì tôi ghét các biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của tất cả chúng ta cũng như vậy. nếu như các bạn có nhu cầu muốn biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở chỗ này. Hãy đổi qua lớp khác. không người nào ngu nằm ở trong lớp này." "Tôi sẽ không còn dễ dàng và đơn giản với những em," tôi liên tiếp. "Chúng ta sẽ thao tác làm việc và làm cho tới khi những em nắm rõ được. các em sẽ tốt nghiệp và tôi hi vọng một vài em sẽ vào được ĐH. Đó chưa phải là chuyện tếu - đó là một trong những lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. các em có hiểu không?"

Bọn trẻ có vẻ ngồi nghiêm chỉnh hơn. Chúng tôi thao tác làm việc rất chăm chỉ và tôi ban đầu tiến hành được một phần lời hứa hẹn. đặc biệt quan trọng Mark là một trong những đứa trẻ rất lanh lợi. tôi đã nghe cậu ta nói với cùng một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không theo dõi sách trẻ con ở chỗ này." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird". Tháng ngày trôi qua, và sự văn minh thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hoặc nói sai ngữ pháp." đó là thời khắc tôi chờ đợi. Từ khi đó chúng tôi học sâu xa về ngữ pháp, chính do bọn trẻ muốn thế. Tôi thật sự hụt hẫng khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời ra đi. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi lúc tôi nói đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng mếm mộ tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

Vào ngày hết năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi mình vừa bước vào cổng trường. "Xin cô phấn kích đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước tiến về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng. Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường các bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi tâm trí. hầu như bọn chúng thường rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi. tiếp nối tôi mới được biết thêm bằng cách nào bọn chúng làm được như thế.

Mark làm thêm ở một tiệm bán hoa cuối tuần đã nhận thức thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho đồng đội nghe. Quá tự tôn để có khả năng chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn sót lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị sẵn sàng đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu các giỏ hoa. Đó chưa phải là vấn đề cuối cùng bọn trẻ để cho tôi. 2 năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào ĐH.Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết thêm Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ ĐH và biến thành một nhà kinh doanh tài có năng lực. Và thật bất ngờ, ba năm kia người con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy. Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến sự việc tôi muốn bỏ nghề để gia công điều nào đó tốt hơn!

Để trở thành một gia sư dạy kèm giỏi thì bạn phải thường xuyên trau dồi kiến thức chuyên ngành đồng thời cũng phải biết nắm bắt tâm lý của phụ huynh và học sinh để cho buổi dạy hiệu quả.

_________________
Ghé thăm https://vieclam123.vn/ để học online, học trực tuyến miễn phí


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: xenangmiennam1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Chứng nhận thanh toán bảo đảm

CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ HÀNG HOÁ TRỰC TUYẾN

Diễn đàn sử dụng phần mềm phpBB® Forum


Chợ xây dựng Hà nội: Công ty TNHH Thương mại Dương Linh

Showroom: Số 1B, Ngõ 5, tổ 19, thị trấn Cầu Diễn, Huyện Từ Liêm, Thành phố Hà nội

Tel: 04.37737548; Fax: 04.38370082

Email Phòng kinh doanh: sale@choxaydung.vn

Chợ xây dựng Sài Gòn: Công ty TNHH SX-TM Đăng Hải

Địa chỉ: Số 140, Tô Hiến Thành, P15, Quận 10, Tp.HCM

Tel: 08.38620524; Fax: 08.38633011;

Email: saigonRep@choxaydung.vn